- Đăng nhập
- Đăng ký
Có người chỉ cần vận động nhẹ, tắm nước nóng hoặc căng thẳng là da bắt đầu châm chích, đỏ lên và xuất hiện những nốt sẩn nhỏ li ti. Một số người khác lại cảm thấy ngứa, nổi mẩn khi dọn phòng, tiếp xúc với bụi, phấn hoa hoặc lông thú.
Những phản ứng này có thể liên quan đến mề đay, nhưng không phải tất cả đều thuộc cùng một dạng bệnh. Mề đay do tăng thân nhiệt, mề đay xuất hiện sau tiếp xúc với dị nguyên và mề đay tự phát mạn tính có cơ chế cũng như cách đánh giá khác nhau.
Một câu hỏi thường gặp khác là: "Nếu cha hoặc mẹ có cơ địa mề đay, con cái có chắc chắn mắc giống như vậy không?"
Câu trả lời là "Không chắc chắn". Nghiên cứu hiện nay cho thấy mề đay mạn tính có liên quan đến yếu tố gene và tiền sử gia đình, nhưng đây không phải bệnh di truyền đơn gene theo kiểu cha mẹ mắc thì con chắc chắn mắc. Nguy cơ hình thành bệnh còn chịu tác động của hệ miễn dịch, môi trường, tình trạng sức khỏe và các yếu tố kích hoạt riêng ở mỗi người.
Mề đay, tên y khoa là urticaria, là tình trạng da xuất hiện các sẩn phù hoặc mảng phù nổi cao, thường kèm theo ngứa, nóng rát hoặc châm chích. Một số người còn xuất hiện phù mạch ở môi, mí mắt, bàn tay, bàn chân hoặc những vùng mô sâu hơn.
Mề đay là bệnh có liên quan chủ yếu đến sự hoạt hóa của tế bào mast trong da. Khi được kích hoạt, các tế bào này giải phóng histamine cùng nhiều chất trung gian gây viêm, làm giãn mạch và tăng tính thấm thành mạch. Kết quả là da nổi sẩn phù, đỏ và ngứa.
Một đặc điểm thường gặp của mề đay là từng nốt hoặc từng mảng riêng lẻ có thể biến mất trong vòng dưới 24 giờ, sau đó xuất hiện tại vị trí khác. Các tổn thương thông thường không để lại sẹo.
Nếu một nốt tồn tại quá 24 giờ, gây đau nhiều, để lại vết bầm hoặc tăng sắc tố, người bệnh nên đi khám để loại trừ các tình trạng khác như viêm mạch mề đay.
Mề đay được gọi là mạn tính khi các triệu chứng xuất hiện lặp lại hoặc kéo dài từ sáu tuần trở lên. Theo hướng dẫn quốc tế, mề đay mạn tính được chia thành hai nhóm chính.
Mề đay tự phát mạn tính, hay chronic spontaneous urticaria, xuất hiện mà không xác định được một tác nhân vật lý cụ thể và ổn định.
Người bệnh có thể cảm thấy triệu chứng nặng hơn khi căng thẳng, thiếu ngủ, nóng, uống rượu hoặc sử dụng một số thuốc, nhưng những yếu tố này không nhất thiết là nguyên nhân gốc của bệnh.
Khác với suy nghĩ phổ biến, phần lớn trường hợp mề đay tự phát mạn tính không phải do một loại thức ăn hoặc dị nguyên bên ngoài duy nhất. Một số trường hợp có liên quan đến cơ chế tự miễn, trong đó hệ miễn dịch tác động bất thường lên tế bào mast hoặc các thành phần liên quan đến IgE.
Mề đay cảm ứng mạn tính xuất hiện khi có một tác nhân kích hoạt tương đối rõ ràng, chẳng hạn:
Một người có thể đồng thời mắc mề đay tự phát mạn tính và một hoặc nhiều dạng mề đay cảm ứng.
Mề đay cholinergic là một dạng mề đay cảm ứng, thường xuất hiện khi thân nhiệt tăng và cơ thể bắt đầu tiết mồ hôi.
Những tình huống thường kích hoạt phản ứng gồm:
Triệu chứng thường xuất hiện chỉ vài phút sau khi cơ thể nóng lên. Các nốt mề đay có xu hướng nhỏ, nổi trên nền da đỏ, tập trung ở phần thân trên, ngực, cổ, mặt hoặc cánh tay. Người bệnh có thể cảm thấy ngứa, châm chích, bỏng rát hoặc nóng da.
Phần lớn các đợt phản ứng giảm dần khi cơ thể nguội và thường biến mất trong vòng dưới một giờ, nhưng thời gian kéo dài có thể khác nhau giữa từng người.
Đổ mồ hôi không đồng nghĩa với việc mồ hôi “bẩn” hoặc gây dị ứng ở tất cả mọi người. Mề đay cholinergic là một tình trạng phức tạp và hiện chưa có một cơ chế duy nhất giải thích được mọi trường hợp.
Khi thân nhiệt tăng, các đầu dây thần kinh giải phóng acetylcholine nhằm kích thích tuyến mồ hôi hoạt động. Ở người mắc mề đay cholinergic, quá trình này có thể liên quan đến sự hoạt hóa bất thường của tế bào mast và giải phóng histamine, làm xuất hiện sẩn ngứa.
Một số nghiên cứu còn ghi nhận những cơ chế khác như:
Vì vậy, không nên diễn giải mề đay cholinergic đơn giản là “dị ứng với mồ hôi”. Cơ chế có thể khác nhau đáng kể giữa từng nhóm người bệnh.
Có thể nghĩ đến mề đay cholinergic khi các triệu chứng có những đặc điểm sau:
Bác sĩ có thể chẩn đoán dựa trên tiền sử triệu chứng và trong một số trường hợp thực hiện nghiệm pháp vận động hoặc làm ấm thụ động để tái tạo phản ứng trong điều kiện được kiểm soát.
Người bệnh không nên tự tập luyện quá sức hoặc tự làm nóng cơ thể để kiểm tra tại nhà, đặc biệt nếu từng khó thở, chóng mặt hoặc choáng khi nổi mề đay.
Cụm từ “mề đay do bụi” thường được sử dụng trong đời sống, nhưng bụi không phải một dạng kích thích vật lý được phân loại riêng giống như nhiệt, lạnh hoặc áp lực.
Bụi trong nhà có thể chứa nhiều thành phần khác nhau như:
Ở người có cơ địa dị ứng, những thành phần này có thể gây ngứa, hắt hơi, nghẹt mũi, chảy nước mắt hoặc làm bùng phát viêm da cơ địa. Một số dị nguyên như phấn hoa, lông thú hoặc thực vật cũng có thể liên quan đến mề đay ở người nhạy cảm.
Tuy nhiên, khi da ngứa và nổi đỏ sau khi tiếp xúc với bụi, chưa thể kết luận ngay là mề đay. Phản ứng có thể thuộc một trong những tình trạng sau:
Sẩn phù xuất hiện tương đối nhanh tại vùng da tiếp xúc trực tiếp với một chất gây phản ứng. Tổn thương thường nổi cao, ngứa và có thể biến mất trong vài giờ.
Da thường đỏ, khô, rát, bong tróc hoặc nổi mụn nước. Tổn thương có thể kéo dài nhiều ngày và không biến mất nhanh như mề đay.
Bụi, mạt bụi, mồ hôi và nhiệt có thể làm da khô, ngứa hoặc viêm nặng hơn ở người có viêm da cơ địa.
Người bị mề đay mạn tính có thể nhận thấy triệu chứng nặng hơn trong môi trường nóng, nhiều bụi hoặc căng thẳng. Tuy nhiên, điều này không đồng nghĩa bụi là nguyên nhân duy nhất gây bệnh.
Nếu phản ứng thường xuyên xuất hiện khi dọn phòng hoặc đến một không gian cụ thể, người bệnh nên ghi lại thời điểm, môi trường, vùng da bị ảnh hưởng và các triệu chứng đi kèm để cung cấp thông tin cho bác sĩ.
Phản ứng xuất hiện khi thân nhiệt tăng do vận động, nóng, tắm nước nóng hoặc xúc động. Nốt sẩn thường nhỏ và xuất hiện trên diện rộng.
Tổn thương xuất hiện tại đúng vùng da tiếp xúc trực tiếp với nguồn nhiệt bên ngoài, chẳng hạn túi chườm nóng. Người bệnh không nhất thiết phải vận động hoặc đổ mồ hôi.
Phản ứng xảy ra tại vùng da chạm vào chất gây kích hoạt như latex, một số loại thực vật, lông thú hoặc hóa chất.
Sẩn phù nổi thành đường sau khi da bị cọ xát, gãi hoặc chịu ma sát từ quần áo.
Sẩn phù tái đi tái lại từ sáu tuần trở lên nhưng không có một tác nhân vật lý ổn định. Từng nốt thường biến mất trong vòng dưới 24 giờ rồi có thể xuất hiện ở vị trí khác.
Việc phân biệt các dạng mề đay không chỉ dựa vào hình ảnh tổn thương mà còn phụ thuộc vào thời điểm xuất hiện, thời gian tồn tại và mối liên hệ với yếu tố kích hoạt.
Mề đay mạn tính có yếu tố di truyền về mặt cơ địa, nhưng không phải bệnh di truyền trực tiếp theo một quy luật đơn giản.
Một nghiên cứu trên 1.308 người bị mề đay tự phát mạn tính ghi nhận 56 người, tương đương khoảng 4%, có ít nhất một người thân bậc một mắc cùng tình trạng. Tỷ lệ này cao hơn khoảng tám lần so với mức dự kiến trong dân số chung, cho thấy bệnh có hiện tượng tập trung trong một số gia đình.
Điều quan trọng là kết quả trên không có nghĩa con của người mắc mề đay chắc chắn có nguy cơ cao gấp tám lần. Đây là số liệu về mức độ xuất hiện bệnh trong gia đình của một nhóm người bệnh, không phải phép tính trực tiếp về khả năng truyền bệnh từ cha mẹ sang con.
Các nghiên cứu di truyền quy mô lớn sau đó đã xác định một số biến thể gene liên quan đến nguy cơ mề đay và hoạt động của tế bào mast. Một phân tích hệ gene công bố trên Journal of Allergy and Clinical Immunology ghi nhận các vùng gene liên quan đến chức năng miễn dịch và sinh học tế bào mast.
Một tổng quan hệ thống và phân tích gộp năm 2025, bao gồm 61 nghiên cứu, cũng kết luận rằng yếu tố gene có vai trò trong tính nhạy cảm với mề đay mạn tính. Tuy nhiên, các tác giả nhấn mạnh rằng cơ chế di truyền vẫn chưa được xác định đầy đủ, đặc biệt đối với các dạng mề đay cảm ứng và sự tương tác giữa gene với môi trường.
Có thể hiểu đơn giản rằng một người có thể thừa hưởng:
Nhưng việc có phát triển thành mề đay hay không còn phụ thuộc vào nhiều yếu tố khác.
Con cái của người có mề đay mạn tính hoặc mề đay cholinergic có thể có nguy cơ cao hơn người không có tiền sử gia đình, nhưng không thể dự đoán chắc chắn trẻ sẽ mắc bệnh.
Trong cùng một gia đình, biểu hiện cũng có thể khác nhau. Cha hoặc mẹ có thể nổi mề đay khi vận động, trong khi trẻ chỉ có viêm mũi dị ứng, chàm da hoặc hoàn toàn không có triệu chứng.
Tiền sử gia đình chỉ là một trong nhiều dữ kiện để bác sĩ đánh giá. Hiện chưa có xét nghiệm gene thường quy nào được khuyến nghị để dự đoán một trẻ khỏe mạnh có mắc mề đay mạn tính trong tương lai hay không.
Không nên cho trẻ kiêng hàng loạt thực phẩm, hạn chế vận động hoặc tự sử dụng thuốc chỉ vì cha mẹ có tiền sử mề đay.
Trẻ nên được khám chuyên khoa dị ứng - miễn dịch hoặc da liễu khi:
Cha mẹ có thể chụp ảnh tổn thương và ghi lại thời điểm xuất hiện, hoạt động trước đó, thức ăn, thuốc đã dùng, thời tiết và thời gian nốt mẩn biến mất. Những thông tin này thường có giá trị hơn việc tự thực hiện nhiều xét nghiệm dị ứng không có chỉ định.
Mề đay đơn thuần thường không nguy hiểm. Tuy nhiên, cần gọi cấp cứu hoặc đưa người bệnh đến cơ sở y tế ngay nếu xuất hiện:
Trong một số trường hợp hiếm, mề đay cholinergic có thể đi kèm phản vệ liên quan đến vận động. Đây là tình trạng cần được xử trí y tế khẩn cấp, không nên chờ các nốt mẩn tự hết.
Biện pháp phù hợp phụ thuộc vào loại mề đay và tình trạng của từng người. Một số nguyên tắc chung có thể hỗ trợ việc kiểm soát triệu chứng:
Theo dõi thời điểm nổi mề đay, hoạt động trước đó, nhiệt độ môi trường, thuốc đang sử dụng và thời gian tổn thương biến mất.
Người có mề đay cholinergic không nhất thiết phải ngừng tập thể dục hoàn toàn. Có thể lựa chọn thời điểm mát hơn, tăng cường độ từ từ, nghỉ khi bắt đầu nóng rát hoặc châm chích và trao đổi với bác sĩ về kế hoạch vận động an toàn.
Nên hạn chế tắm nước quá nóng, xông hơi hoặc vận động cường độ cao trong môi trường nóng nếu đây là những yếu tố đã được xác định gây phản ứng.
Quần áo rộng, nhẹ và thấm hút mồ hôi có thể giúp hạn chế tích nhiệt và ma sát lên da.
Có thể vệ sinh không gian sống, giặt chăn ga định kỳ, giảm vật dụng dễ bám bụi và đeo khẩu trang khi dọn phòng. Không nên tự kết luận dị ứng mạt bụi hoặc thực hiện chế độ kiêng khem khi chưa được đánh giá.
Thuốc kháng histamine là nền tảng thường được bác sĩ sử dụng để kiểm soát mề đay mạn tính, nhưng loại thuốc, liều dùng và thời gian sử dụng cần được hướng dẫn phù hợp. Không nên tự tăng liều hoặc dùng corticosteroid kéo dài.
Mề đay là một tình trạng y khoa liên quan đến hệ miễn dịch. Skin Lounge by Nàng Gốm không thực hiện chẩn đoán hoặc điều trị mề đay.
Khi khách hàng có tiền sử mề đay, da dễ phản ứng với nhiệt, mồ hôi hoặc môi trường, đội ngũ Skin Lounge sẽ ưu tiên tìm hiểu tình trạng da hiện tại và các khuyến nghị từ bác sĩ trước khi thực hiện chăm sóc da bên ngoài.
Trong giai đoạn đang nổi mề đay hoặc da ngứa, sưng và phản ứng mạnh, nên ưu tiên thăm khám và ổn định tình trạng trước. Các bước có khả năng làm tăng thân nhiệt, ma sát hoặc kích thích da như xông nóng, massage mạnh và tẩy da chết cơ học cần được cân nhắc kỹ.
Sau khi tình trạng y khoa đã được bác sĩ đánh giá và kiểm soát, Skin Lounge có thể hỗ trợ xây dựng quy trình chăm sóc da nhẹ nhàng, tập trung vào làm sạch phù hợp, duy trì độ ẩm và hạn chế các tác động không cần thiết lên hàng rào bảo vệ da.
Để được tư vấn quy trình chăm sóc da dịu nhẹ, bạn có thể đặt lịch tại
Địa chỉ: 437-439 Nguyễn Đình Chiểu, Phường Bàn Cờ, TP. Hồ Chí Minh
Hotline: 0834 321 058
Website: skinloungebynanggom.com
Nội dung trong bài nhằm cung cấp thông tin tham khảo, không thay thế việc chẩn đoán hoặc điều trị của bác sĩ chuyên khoa.